Vừa qua có buổi giao lưu thơ giữa câu
lạc bộ thơ Mùa thu (Thái Nguyên) và câu lạc bộ thơ Tháp Bút (Hoàn Kiếm,
Hà Nội). Xin cảm ơn về sự đón tiếp và tổ chức nhiệt thành của các anh,
chị trong câu lạc bộ mùa thu Thái Nguyên và xin gửi tặng các anh, chị
bài thơ: Nước mắt nàng Công.
Truyền thuyết kể lại rằng hai vợ chồng nàng Công và chàng Cốc
phải xa nhau. Nàng Cốc chờ chồng, khóc mãi. Nước mắt của nàng đã biến
thành dòng sông Công. Chàng Cốc cũng chung thuỷ với vợ, chờ nàng Công.
Chờ mãi... chờ mãi, rồi chết hoá đá thành núi Cốc.
Năm 1973, nhà nước ta đã cho đắp đập, ngăn dòng sông Công và tạo nên
hồ núi Cốc. Nước của hồ núi Cốc do dòng sông Công tạo nên đã tưới tiêu
cho những cánh đồng lúa và cánh đầu chè bao la; và tạo nên dòng nước
sạch... phục vụ đời sống nhân dân tỉnh Thái Nguyên.
NƯỚC MẮT NÀNG CÔNG
Diệu kỳ nước mắt nàng Công,
Tưới mát cho cả cánh đồng bao la
Nước sạch về với mọi nhà
Tấn chè, tấn cá có là nhờ Công
Khen ai đắp đập, ngăn sông
Để hồ nước mắt nàng Công luôn đầy
Tạo dựng cuộc sống hôm nay
Dân giàu, tỉnh mạnh tháng ngày đi lên
Anh ơi, về Thái cùng em
Người đây mến khách: nhớ đem chè về
Chè Thái nặng nghĩa phu thê
Uống chè là uống tình quê mặn nồng
Đẹp thay tình nghĩa vợ chồng
Thuỷ chung son sắt, Cốc, Công để đời.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét