Thứ Ba, 9 tháng 12, 2014

NGHĨ VỀ ĐỜI MẸ

Ngọc Lân xin đăng lại bài: NGHĨ VỀ MẸ có chỉnh sửa

NGHĨ VỀ ĐỜI MẸ
                           
Thế  là mẹ đã ra đi
Năm canh trằn trọc nghĩ suy đời Người

Lấy chồng từ tuổi đôi mươi
Chồng đi kháng chiến, chín , mười năm xa
Một mình phục dưỡng mẹ già
Lẻ loi hình bóng, sắc hoa phai dần
Mong sao có những mùa xuân
Trúc, mai sum họp, bao lần mộng mơ

Thân cò mò tép đôi bờ
Nhuệ Giang nước chảy lờ đờ đục trong
Tháng ngày đếm đếm, đong đong
Nỗi thương, nỗi nhớ, hết chồng, đến con
Đôi chân vạn dặm mỏi mòn
Sáu con mẹ gánh, héo hon thân gày

Lòng mẹ như đất rộng, dày
Cho con tất cả, ơn này khắc sâu
Biết là lá rụng vàng màu
Về nơi nguồn cội mà đau xé lòng.
                                                            

                                    Ng. Lân 27/11/14

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét